Thơ Tình Tháng Tư

Đông Anh

Em ơi lại một Tháng Tư
Bao nhiêu mong ước đợi chờ bằng không
Tháng Tư nước chảy đôi dòng
Anh lên mạn ngược em vòng nẻo xuôi

Đường xa đo ánh mặt trời
Tình xa đo sóng biển khơi dạt về
Từ em nếm thử cơn mê
Nhớ thương nối sợi tóc thề dài hơn

Từ khi cây cỏ biết hờn
Chia ly từng cánh mây buồn cuốn theo
Từng manh lá biếc bay vèo
Ngập ngừng gió gọi thông reo trên ngàn

Anh về vướng bụi quan san
Đầu non trăng úa tuyết tan bao giờ?
Hai mươi năm mấy lần mơ?
Ba mươi năm mấy lần chờ bình minh?

Tháng Tư!
duyên phận chúng mình

Cho em,
anh viết Thơ Tình Tháng Tư

************

Em về tảo mộ cuộc tình tháng Tư

Ngọc Bích

Thế là lại một tháng Tư
Biết bao oan khuất kể từ xa xăm
Thời gian nước chảy xuôi dòng
Từ em di tản theo vòng ngược xuôi

Mây vương khắp bốn phương trời
Quê hương vẫn chẳng phai phôi hướng về.
Và em lúc tỉnh trong mê
Vẫn  luôn vẫn giữ lời thề trọng hơn

Em cùng với những uất hờn
Giang sơn, Tổ quốc nỗi buồn mang theo
Phải đâu chiếc lá bay vèo?
Mà tình yêu vẫn vang reo thông ngàn

Rừng chiều nhuốm bụi quan san
Sang đông tuyết lạnh hận tan bao giờ?
Qua bao năm tháng hằng mơ
Bấy nhiêu năm vẫn đợi chờ bình minh

Tình quê và chuyện chúng mình
Em về tảo mộ cuộc tình tháng Tư.

SHARE