Kim Quốc Hoa

Bạn đến hỏi ai “chống lưng” nhà báo
Mà dám làm những chuyện tày trời?
Ai trao cây Tầm sét của Thiên lôi
Giáng lên đầu những quan tham nhũng?

Người “chống lưng” cho tôi là quần chúng
Những con người tử tế dám đấu tranh
Những số phận bị “người ta” rẻ rúng
Bị dập vùi và cũng bị “hành”…

Người “chống lưng” là các cựu chiến binh
Những lão thành và người cao tuổi
Nhìn thấy tim đen kẻ lưu manh
Sống giả dối làm không đi đôi với nói

Họ hát hay như con vẹt đầu hè
Đứng trên bục ba hoa về đạo lý
Còn việc làm thì bon chen, ích kỉ
Tham cửa nhà, đất cát, tiền bạc của dân…

Lương tâm và trách nhiệm bản thân
Mà xung trận không ngại ngần “tổ quỷ”
Dẫu ai nói “đấm vào cối xay gió”
Hay ngồi trên “đám kiến lửa” mất rồi! (*)

Tôi vẫn đi con đường của tôi
Dẫu ai đó rập rình mưu ám hại
Chống cái ác là bản chất kiếp người
Đơn giản vậy có gì mà sợ hãi?

“Chống lưng” cho tôi chính là nhân dân
Nhân dân anh hùng, nhân dân vĩ đại
Con đường tôi đi hướng tới mùa Xuân
Và như thế không có gì đáng ngại!

Hà Nội, 12/12/2014

(*) Có người nói: “Đơn độc chống cái ác có thể rơi vào tổ quỷ, giống như ngồi trên đống kiến lửa, nếu có làm gì cũng chỉ đấm vào cối xay gió”…

SHARE