nhatlathuroi_zps543e5000

Theo em nhặt lá thu vàng

Hồn thơ ta bỗng ngỡ ngàng vào yêu

Thương đôi mắt đẹp đăm chiêu

Ru cơn nắng nhạt hắt hiu giữa đường

Thẹn thùng sợi tóc em vương

Trên bờ vai đã phong sương nửa đời!

Vi vu tiếng gió gọi mời

Thôi em góp lá giúp trời lập đông

Tiễn mùa thu chết bâng khuâng

Ta về đốt ngọn tơ tầm vô ưu

Xin người mang nỗi sầu tư

Ra khơi trả bóng phù du giữa trời

Theo nhau nhặt lá vàng rơi…

Nhặt giùm anh chút mảnh đời long đong

Đâu đây sóng vỗ âm thầm

Từng dòng thơ thẩn ngược dòng luân lưu.

Nhất Duy

SHARE