Thôi đừng buồn nữa em

Thôi không buồn nữa sóng
Cát đã xóa chân người
Những dày vò hời hợt
Sao bằng sóng muôn đời

Thôi đừng buồn nữa cát
Sóng đã cuốn xa rồi
Những dấu đời hằn xuống
Đã mờ vào xa khơi

Gió cũng tan vào gió
Bão cũng nhòa sau giông
Mặt trời thì vẫn ngó
Trên mái đầu bao dung

Thôi không buồn nữa nhé
Em ơi này em ơi
Đời có gom thành biển
Cũng chỉ cười như trôi

Biệt khúc

Thiên đường đã mất từ lâu
Bờ xa núi thẳm đã nhàu vết thương

Nửa đêm bóng dậy trên tường
Nhìn hai con mắt tỏa sương nhọc nhằn

Em về đắp mộng chiếu chăn
Anh đi cúi xuống một lần phai phôi

Nhọc nhằn quên lãng lên ngôi
Thiên đường rụng mất cánh rồi còn đâu

Em đừng khâu mộng ban đầu
Lòng anh nát mủn càng khâu càng chùng

Nhìn nhau không nhớ mùi hương
Em về buông áo bên giường
Anh đi

Phi Vi

SHARE